Tham luận võ cổ truyền - Đại hội đại biểu Liên đoàn Võ cổ truyền Việt Nam

Tham luận võ cổ truyền - Đại hội đại biểu Liên đoàn Võ cổ truyền Việt Nam Tham luận võ cổ truyền - Đại hội đại biểu Liên đoàn Võ cổ truyền Việt Nam

VĂN HÓA LÀ NGUỒN CỘI CỦA VAI TRÒ, VỊ TRÍ VÕ CỔ TRUYỀN TRONG CÔNG CUỘC DỰNG NƯỚC VÀ GIỮ NƯỚC CỦA DÂN TỘC TA

 

VÕ CỔ TRUYỀN ĐƯA VÀO HỌC ĐƯỜNG LÀ QUỐC SÁCH, TRUYỀN THỐNG, SỨC MẠNH CỦA DÂN TỘC

  1. VĂN HÓA LỊCH SỬ, TRUYỀN THỐNG:

Truyền thống văn hóa, lịch sử Võ thuật cổ truyền thể hiện qua tính xác thực từ xưa đến nay, ảnh hưởng sâu rộng trong xã hội, là giá trị nhân bản, tinh thần thượng võ tôn sư trọng đạo của dân tộc Việt Nam. Tầng sâu của văn hóa ấy chính là giáo dục nhân cách, yêu quê hương đất nước mà các môn phái võ thường đề cao. Truyền thống là những điều tốt đẹp có giá trị nhân bản xã hội lâu dài, được gìn giữ, lưu truyền từ đời này sang đời khác, tiếp nối qua nhiều thế hệ.

Theo thăng trầm của lịch sử, Võ thuật cổ truyền cũng có lúc thăng trầm. Để đánh giá đúng một sự việc cần phải hiểu rõ sự việc đó trên nhiều khía cạnh, nhiều phương diện khác nhau, cả ý thức chủ quan và khách quan, nhất là giá trị trường tồn được sàng lọc qua nhiều giai đoạn phát triển, đổi thay văn hoá, lịch sử xã hội. Người nước ngoài theo học Võ thuật cổ truyền Việt Nam là tìm về nguồn cội, văn hoá, truyền thống của võ cổ truyền Việt Nam.

Cùng quan niệm và ý thức về bản sắc văn hoá dân tộc, Võ thuật cổ truyền Việt Nam là một mảng văn hoá lớn trong nền văn hoá tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc. Chính vì vậy học và dạy Võ thuật cổ truyền Việt Nam cũng như nghiên cứu, bảo tồn, phát huy, truyền bá vốn quý của một nền võ học dân tộc có hằng ngàn năm lịch sử theo dòng thời gian và những giai đoạn đấu tranh dựng nước và giữ nước là góp phần không nhỏ vào công cuộc xây dựng đất nước, là thể hiện và giữ gìn truyền thống văn hoá tốt đẹp của dân tộc Việt Nam: Uống nước nhớ nguồn, “Ăn quả nhớ người trồng cây”.

Võ thuật cổ truyền Việt Nam như rừng cây có nhiều gỗ quý, nếu không phải là người đam mê tìm hiểu, nghiên cứu, học hỏi, có tâm huyết với đất nước và dân tộc sẽ không thấy được sự vi diệu trong cấu trúc đòn thế, bài bản cùng những mối tương quan giữa lịch sử, văn hoá, truyền thống đạo lý.

Nhiều bộ môn võ thuật đang phát triển tại Việt Nam có nguồn gốc trong nước và một số môn khác có nguồn gốc hoặc ảnh hưởng nước ngoài. Môn võ nào cũng giúp cho người học rèn luyện sức khoẻ và nhân cách nhưng để giáo dục lòng yêu nước, tinh thần độc lập, tự chủ, tự cường, truyền thống lịch sử và giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc thì không môn võ nào có thể thay thế Võ thuật cổ truyền.

 

 

 

 

 

  1. VÕ CỔ TRUYỀN ĐƯA VÀO HỌC ĐƯỜNG:

Trong nhà trường không chỉ đơn thuần giảng dạy cho học sinh về chuyên môn, mà còn giảng dạy về kỹ năng mềm trong giao tiếp và không thể thiếu được một phần đó chính là võ đạo.

VÕ ĐẠO chính là đạo đức của người học và luyện võ, ngoài việc tôn sư trọng đạo người tập võ phải biết đối nhân xử thế với mọi người xung quanh trong môi trường xã hội.

Người xưa có câu “có tài mà không có đức thì cũng vô dụng”.Võ đạo là cái đạo của người học võ, cái đạo của con người sống trong trời, đất, được thể hiện một cách sinh động qua bản sắc văn hóa, truyền thống, phong tục, tập quán, điều kiện kinh tế-xã hội và cốt cách con nhà võ, cùng với quá trình giáo dục, tự giáo dục, tu tâm, dưỡng tính gắn với các mối quan hệ giữa con người với con người, giữa con người với cộng đồng ngay từ lúc sinh ra đến khi nhắm mắt lìa đời.

Hơn thế nữa, võ đạo trong võ cổ truyền được hun đúc qua bao đời và trở thành truyền thống tốt đẹp của dân tộc, được thể hiện khá rõ nét.

TRUYỀN THỐNG TRỌNG NHÂN NGHĨA: Đây là truyền thống cực kỳ quý báu đã ăn sâu vào máu thịt của người Việt Nam. Trong lĩnh vực võ học, người học võ trước tiên phải là người có bản lĩnh, luôn lấy tâm đạo để chế ngự tà đạo, phải có cốt cách diện mạo của con nhà võ."Tâm đạo" là nói đến tu luyện tư duy đạo đức làm người, sống phải cao thượng, trung với nước, hiếu với dân. Trung thực với môn phái, truyền dạy những điều hay, việc nghĩa.

VÕ LÀ VĂN HÓA vì võ dạy cho người học biết nuôi dưỡng nhân tính, rèn luyện nhân cách, tu dưỡng đạo đức làm người.Việc luyện tập võ thuật là một cuộc trường chinh để tự thắng chính mình, trên tinh thần giản dị, khiêm tốn, điềm đạm, đạt đến Chân-Thiện-Mỹ trong cuộc sống.

VÕ LÀ KHOA HỌC, NGHỆ THUẬT vì võ dạy cho con người pháp luyện thân tăng cường sức khoẻ, ngăn ngừa bệnh tật theo khoa học giáo dục thể chất, cùng nghệ thuật thần kỳ nuôi dưỡng tinh, khí, thần và nghệ thuật tự vệ, chiến đấu. Khoa học võ thuật đích thực có các nguyên lý cấu thành và liên hệ mật thiết với những khoa học tương cận như vật lý học, sinh học, y học, quân sự…, đặc biệt là triết học Đông phương.

Tuy đặc thù của võ thuật là chiến đấu nhưng tập võ đưa vào học đường còn là  phương pháp tốt để nâng cao sức khỏe,  qua  đó học được nhiều đức tính quý báu như :bền bỉ, chịu đựng, nhanh nhẹn, mưu trí, gan dạ và nhất là đỉnh cao người học võ khiêm tốn, điềm đạm, giản dị, giàu lòng vị tha, nhân ái. Có rất nhiều thuật làm cho thân thể khỏe mạnh, biết được một thuật đủ để khỏe mạnh và sống lâu. Võ thuật là một trong các nghệ thuật đó.

Võ Cổ Truyền Việt Nam đưa vào học đường có mục đích, tôn chỉ, môn qui, những điều tâm niệm để giáo dục võ sinh. Không phản thầy, phế đạo; không bất hiếu, bất trung ; không bất nhân, bất nghĩa. Võ thuật khởi đầu bằng lễ và kết thúc cũng bằng lễ. Khi diễn quyền, bắt đầu bằng bái tổ (Tam bộ bái tổ, nhị bộ kính sư, hồi thân lập trụ…) và kết thúc cũng bằng bái tổ (Thối hồi đơn phụng quang châu; Chân theo xà tấn kiếm hầu tổ sư). Đó là thông điệp mà các bậc chân sư gửi vào bài võ để nói lên tinh thần đạo đức trong võ thuật.

Võ cổ truyền đưa vào học đường cần phải có thời gian, lộ trình, có lực lượng huấn luyện viên. Cần sự phối hợp đồng bộ của ngành giáo dục và đào tạo với ngành văn hóa và thể thao.

Hiện nay võ cổ truyền đưa vào trường học chúng ta đã có giáo trình huấn luyện cho 3 cấp học phổ thông có các băng đĩa hướng dẫn tập luyện , mỗi cấp có 2 bài:

Cấp tiểu học: căn bản công pháp 27– bài Thần Đồng Quyền

Cấp THCS: căn bản công pháp 36 – bài Ngọc Trản Quyền

Cấp THPT: căn bản công pháp 45 – bài Lão Mai Quyền

Giáo trình trên đã được giới thiệu 3 khu vực trong năm 2017.

Năm nay 2018 sẽ tiếp tục giới thiệu  ở 3 khu vực. Khu vực 1 Tỉnh Hải Dương, khu vực 2 Tỉnh Thừa Thiên Huế, khu vực 3 Tỉnh Bình Dương.

Tôi xin giới thiệu một số phương pháp để tiếp cận và tổ chức huấn luyện cho các huấn luyện viên và giáo viên thể dục ở các khối phổ thông để chúng ta tham khảo.

Ngoài các lớp huấn luyện do tổng cục tổ chức ở 3 khu vực. Ở các địa phương, các hội, Liên đoàn nên điều tra để tổng hợp các võ sư, huấn luyện viên đang huấn luyện ở các trường học để tập huấn cho họ các giáo trình phù họp các khối lớp. Sau đó các huấn luyện viên này về trường của mình huấn luyện cho học sinh và giáo viên thể dục.

Tập huấn cho tất cả trợ giáo, huấn luyện viên môn võ cổ truyền tại địa phương mình. Sau đó đưa về một số trường chưa có môn võ cổ truyền để hỗ trợ cho các giáo viên thể dục và học sinh.

Bình luận